Latest Event Updates

Phiên ngoại 4

Posted on

Phiên ngoại 4: Yêu không cắn rứt (Cổ Mông Vận Ngôn)

Thanh Tiêu về lại C Trung đã là chuyện hai tháng sau khi khai giảng.

Lại lên bục giảng mới được biết Tiền Hàm đã từ tạm nghỉ học biến thành đuổi học vĩnh viễn.

Đây là chuyện làm Thanh Tiêu bất ngờ.

Anh không biết bởi vì Tiền Đốc tiết lộ cơ mật thương nghiệp kiếm chác bất chính bị chính quyền xử phạt, Tiền gia lại xảy ra chuyện gì, cũng không biết vào giờ phút này Tiền Hàm hối hận đến cỡ nào, hối hận về những việc mình làm sau khi có thành tích kỳ thi.

Tốc độ đường truyền mạng vô tuyến C Trung vẫn rất tốt.

Tốt dến mức giờ tự học buổi tối mấy chục học sinh đồng thời cọ mạng, download tài liệu còn có thể đạt tới 475KBS.

“Anh Phi đến rồi! Anh Phi tới bắt người rồi!”

Trong lớp không biết người nào hô câu đó, giống như là kéo lên cảnh báo, cúi thấp đầu, xì xào bàn tán, chơi đùa oánh lộn chỉ một thoáng đều tĩnh lặng lại, đổi thành bộ dáng chăm chú suy nghĩ nhìn đề mục.

Thanh Tiêu nhìn về cửa ra vào, giáo viên phòng giáo vụ Tề Phi đang đi ngang qua, đằng sau đi theo hai học sinh, một nam một nữ.

Hai học sinh kia, vừa vặn Thanh Tiêu đều biết, hơn nữa rất quen thuộc.

Co quắp bất an, xoắn góc áo chính là Mạch Thiên Ngôn.

Hai tay đút túi, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn là Khang Ninh Mông.

“Đây không phải là cặp trong lớp 4 sao” Một nữ sinh trong lớp như phát hiện đại lục mới nói với bạn ngồi cùng bàn của cô bé: “Bọn họ cũng bị anh Phi phát hiện”

Bạn ngồi cùng bàn để bút xuống, che miệng, dường như sắp nói một bí mật động trời, “Anh Phi nhìn thấy bọn họ ăn chung một chỗ, một nam một nữ ăn chung, hơn nữa lúc bị bắt cử chỉ còn rất thân mật, ha ha, đương nhiên là…”

Thanh Tiêu thính lực không kém, hơn nữa hai nữ sinh kia ngồi ở hàng thứ nhất dưới bục giảng, nên nghe được không sót chút nào đoạn đối thoại.

Khang Ninh Mông và Mạch Thiên Ngôn…

Thanh Tiêu nghĩ nghĩ, nhíu mày.

Tề Phi ở C Trung có danh xưng là “Ma vương phòng giáo vụ” “Thiên sư xử phạt”, bị hắn nhìn thấy, cho dù Khang Ninh Mông và Mạch Thiên Ngôn thật sự không có gì, cũng không thiếu bị quyết định một tội danh “Quan hệ bạn học nam nữ quá mức thân mật”.

Tan học giờ tự học buổi tối, Thanh Tiêu liền trở về văn phòng, trong thời gian đó nhận được một tin nhắn của Đoạn Đồng, hỏi tự học buổi tối lúc nào kết thúc, bây giờ hắn đang tăng ca, có thể thuận đường mang Thanh Tiêu về.

Thanh Tiêu tính một chút từ DK đến C Trung bình thường lái xe cần bao nhiêu thời gian, sau khi hồi âm cho Đoạn Đồng, liền mở cửa văn phòng ra.

Bây giờ là tám giờ rưỡi tối, trong văn phòng chỉ có một người, chính là Cổ Hiểu Tùng phải trực ban ở lớp ba đêm nay.

Cổ Hiểu Tùng đang dựa vào cái bàn gần cửa sổ, sâu sắc phun ra một vòng khói.

Đó là lần đầu tiên Thanh Tiêu thấy Cổ Hiểu Tùng hút thuốc.

Cổ Hiểu Tùng nhìn lên bầu trời, không biết đang suy nghĩ gì.

Bầu trời tối tăm rơi vào trong đôi mắt Cổ Hiểu Tùng, như màu đen mù mịt.

Thanh Tiêu không hút thuốc, đương nhiên cảm thấy từ từ phun khói lên có chút sặc mũi.

Lúc này Cổ Hiểu Tùng mới chú ý tới Thanh Tiêu.

Hắn dụi tàn thuốc, miễn cưỡng duy trì ôn hòa thường ngày, giải thích nói: “Phạm vào nghiện thuốc lá, nhất thời không nhịn được.” Lời nói sau cùng còn cười khan vài tiếng.

Trong tiếng cười mang theo cay đắng.

Thanh Tiêu mơ hồ cảm giác mình đoán được cái gì, lại cực nhanh phủ định điều đó.

Ngay khi hai người đang im lặng, Tề Phi lại dẫn Khang Ninh Mông và Mạch Thiên Ngôn đi vào trong văn phòng, vừa đi vừa nổi giận, “Học sinh có chí khí tại sao yêu đương  trong trường cấp 3, đừng nói với tôi là không có, tôi quan sát hai cô cậu một hồi rồi! Nếu như không có chuyện gì, vậy tại sao cậu có thể sờ mặt của một nữ sinh không có quan hệ với cậu! Đây là trêu đùa lưu manh!”

Phiên ngoại 3

Posted on Updated on

Phiên ngoại 3: Thuận lợi bộc lộ

Đầu kia điện thoại vang lên vài tiếng, mới có người nhận.

Đoạn Đồng nói với mẹ mình có đối tượng, đối tượng là nam nhân.

Mẹ nghe xong rất bình tĩnh, gần như là Đoạn Đồng vừa dứt lời thì đồng thời hỏi “Là chàng trai rất thanh tú kia hả? Thanh Tiêu?”

Đoạn Đồng sững sờ.

Lúc đại học mình chỉ ngẫu nhiên mang Thanh Tiêu qua nhà mình một lần, khi đó ba cũng không ở nhà.

Không nghĩ tới mẹ hắn liền nhớ kỹ.

“Ngẫm lại cũng đúng, trừ thằng bé ra, cũng không còn người khác, đứa nhỏ rất tốt.” Giọng mẹ Đoạn Đồng có chút tiếc hận, rồi nói “Có thời gian kêu nó về thăm ba của con một lát đi, chúng ta cũng rất nhớ nó.”

Đoạn Đồng nghe thế, mới phát giác không đúng “Mẹ không phải là mới thấy Thanh Tiêu một lần thôi sao, ba gặp em ấy lúc nào.”

Cách hồi lâu, mẹ Đoạn Đồng mới hỏi “Nó không nói với con?”

“Nói cái gì?”

“Ai, cái thằng ngốc này, thật sự cái gì cũng chưa nói!”

Chờ mẹ Đoạn Đồng nói xong, cúp điện thoại, bóng đêm đã sâu.

Đoạn Đồng ngẩng đầu, trong đôi mắt chỉ toàn là màn đêm, lại giống như đang chiếu sáng rực rỡ.

Nhớ lúc hắn đại học năm 4 đã nhận được cơ hội thực tập cho công ty hiện nay, vào lúc ấy ba của hắn cũng vào bệnh viện.

Lúc đó, công tác cạnh tranh thật sự kịch liệt, thân thể mẹ lại không tốt, Đoạn Đồng căn bản không rảnh □ đi chăm sóc ba, liền liên hệ một chỗ chăm sóc tư gia 24 giờ.

Chỉ là Đoạn Đồng không biết, cái chăm sóc tư gia đó căn bản không để ở trong lòng thói quen sinh hoạt hàng ngày của ba Đoạn Đồng, bình thường đều làm qua loa cho xong, không vài ngày đã bị ba mẹ Đoạn Đồng sa thải.

Thanh Tiêu nghe nói chuyện này từ thầy hướng dẫn của Đoạn Đồng, liền xin nghỉ học ở trường thay chỗ chăm sóc tư gia đó chăm sóc ba Đoạn Đồng.

Công việc lớn nhỏ, tất cả để trong lòng, thu phí so với chăm sóc trước kia thấp hơn, nhưng thái độ phục vụ cùng hiệu quả hơn xa so với chỗ kia, khiến ba Đoạn Đồng tương đối hài lòng.

Đều nói nữ nhân rất nhạy bén, mẹ Đoạn Đồng từ lần đầu tiên Đoạn Đồng mang Thanh Tiêu tới nhà bọn họ, đã mơ hồ cảm thấy Thanh Tiêu đối với con trai nhà mình không bình thường.

Bây giờ ba Đoạn Đồng ngã bệnh, lại đến làm chăm sóc tư gia tận chức tận trách, vô cùng hoàn hảo.

Dưới tầng tầng mê hoặc, mẹ Đoạn Đồng liền tìm tới Thanh Tiêu, thành thật nói chuyện với nhau một phen.

“Con… Con thích anh ấy, bác yên tâm, anh ấy không thích con đâu.” Anh ấy thích đàn em của con. Thanh Tiêu dưới sự ép bức từng bước của mẹ Đoạn Đồng, bị hỏi đến mặt đỏ bừng, nói chuyện cũng không lưu loát, nhưng thản nhiên thừa nhận: “Bây giờ anh ấy đang thực tập, không có thời gian chăm sóc bác trai. Con… Con chỉ muốn chăm sóc bác trai, thật sự không có ý tứ gì khác! Anh ấy không biết chuyện này, đều là chủ ý của mình con…”

Khi đó Thanh Tiêu còn trẻ, không biết che dấu mình cho tốt, khi căng thẳng liền bắt đầu nói năng lộn xộn, lại nhìn thấy ánh mắt thất vọng của mẹ Đoạn Đồng, lầm tưởng mẹ Đoạn Đồng cho là anh tới chăm sóc ba Đoạn Đồng là có mục đích riêng, càng nói năng không rõ ràng.

Lúc ấy ba Đoạn Đồng cần hộ lý, mà Thanh Tiêu có thể cho ba Đoạn Đồng một hộ lý thích hợp, về chuyện Thanh Tiêu thích Đoạn Đồng, mẹ Đoạn Đồng cũng chỉ đành tạm thời mắt nhắm mắt mở.

Chỉ là không nghĩ đến, sau khi Thanh Tiêu trở về thật sự cái gì cũng không nói với Đoạn Đồng, thậm chí Đoạn Đồng cũng không biết chuyện Thanh Tiêu biết ba của hắn ngã bệnh.

Một ly cà phê nóng được đưa tới trước mặt Đoạn Đồng, Đoạn Đồng uống một ngụm, không đường không sữa rất đúng khẩu vị của hắn.

“Anh vừa nghĩ gì mà nghiêm túc như vậy?” Thanh Tiêu Vừa tắm xong còn mang theo hơi nước, như vậy… chọc người.

Đoạn Đồng từ mặt Thanh Tiêu nhìn xuống, vài giọt nước từ cổ Thanh Tiêu trượt vào cổ áo, mở miệng, đã mang ba phần kiều diễm: “Lên giường, anh cho em biết.”

Tác giả có lời muốn nói: Được rồi nội dung truyện này vừa thấp kém lại không hợp lý… Đằng sau còn có phiên ngoại… A

Có thể là Thầy Cổ X Mông Mông X Chủ Thượng X em gái Thiên Ngôn, (v) Ừ, kỳ thực định viết Đoàn tiểu đệ và Đồ Tô ~ ~ bọn họ cũng có thể cùng một chỗ! Sau đó gia đình bốn người tụ hội ~!!!

Phiên ngoại 1 – 2

Posted on Updated on

Phiên ngoại 1 -2

(Một) Bạn trai “nhỏ” của Thanh Tiêu

Một ngày Đoạn Đồng và Thanh Tiêu trò chuyện với đồng nghiệp Thanh Tiêu, cho tới khi Uông Thái Cúc nói chuyện Đoạn Đồng là bạn trai nhỏ của Thanh Tiêu, sau khi Uông Thái Cúc biết Thanh Tiêu và Đoạn Đồng cùng một chỗ, vậy mà còn công khai ám chỉ Thanh Tiêu đi tìm người khác tốt hơn, cho rằng Đoạn Đồng không được.

Sau khi Đoạn Đồng nghe xong, đánh giá Thanh Tiêu ba giây, ánh mắt hơi nhìn lệch xuống phía dưới một chút, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Anh lớn hơn em.”

Thanh Tiêu mỉm cười, không ngừng gật đầu, “Em biết, nhưng có thể ngày đó Thầy Vương không thấy rõ… Mới” Chữ vừa ra khỏi miệng mới phát hiện Đoạn Đồng nhìn chằm chằm vào đũng quần của mình, lập tức ý thức được Đoạn Đồng nói tới phương diện nào, đỏ mặt, nhỏ giọng nhắc nhở một câu, “Anh, không đứng đắn.”

(Hai) Giấc mơ cũ (Mọi người kiếp trước loạn nhập)

Thanh Tiêu không biết mình gặp Cẩm Tạc Hoan khi nào, lại giống như chưa từng thấy qua.

Thế nhưng, lúc đang giúp Đoạn Đồng thu dọn văn kiện nhìn thoáng qua tấm hình của Cẩm Tạc Hoan, thì ngay cả buổi tối nằm trên giường đều suy tư về vấn đề này.

Ngay cả trong mộng cũng vậy.

Chỉ có điều không phải bộ dáng người trẻ tuổi trong hình, mà tăng thêm mấy phần mị lực cùng thành thục, hơn nữa mặc bạch y chỉ có trên kịch cổ trang và sách vở lịch sử mới được thấy.

“Sư huynh của ngươi không yêu ngươi, hắn cũng không yêu ta…” Cẩm Tạc Hoan mở miệng, mặt dần kề sát vào Thanh Tiêu, đến khi cánh mũi hai người ngang nhau mới dừng lại, trong mắt rực rỡ như sao bị giọt nước mắt làm xao động vỡ nát.

“Tạc Hoan, ngươi say rồi…” Thanh Tiêu không tự giác nói một câu, nhưng thanh âm lại dừng lại.

Tầm mắt của hắn lướt qua Cẩm Tạc Hoan, nhìn về nơi xa xăm có thể nhìn thấy hai gương mặt cực kỳ quen thuộc, cũng đều mặc cổ trang.

Chống cằm, không biết Cố Tự đang nói cái gì, đưa tay đặt trên chuôi kiếm bên hông dường như một khắc sau liền muốn rút kiếm đâm Đoạn Đồng.

Lại kéo dài xa hơn nữa, lá phong bay đầy trên đoạn nhai.

Đồ Tô Lưu kinh ngạc nhìn tay mình, nằm sấp trên mặt đất mà bắt đầu gào khóc, Đoạn Lục Khí thì quỳ gối bên cạnh hắn, vẻ mặt phức tạp nhìn vách núi, cũng mặc cổ trang.

“Kỳ thực, chúng ta đều là người đáng thương.” Sau khi Cẩm Tạc Hoan nói nhỏ bên tai Thanh Tiêu, cả người liền nhảy xuống vách núi, một bộ bạch y, biên chỉ như hoa.

“Tạc Hoan!” Thanh Tiêu chợt mở mắt ra, thấy Đoạn Đồng đã tỉnh dậy, như có điều suy nghĩ.

Không đợi Thanh Tiêu nói cái gì, Đoạn Đồng đã hỏi, “Em cũng nằm mơ thấy”

Chương 75

Posted on

, (Bảy mươi lăm) Chương kết thúc

Buổi tối sau khi mây mưa xong, Thanh Tiêu nằm trong ngực Đoạn Đồng, nhận được điện thoại của Cổ Hiểu Tùng.

Thanh Tiêu ấn xuống nút nghe, Đoạn Đồng chỉnh laptop thành chế độ yên lặng.

“Thầy Cổ, có chuyện gì sao”

“Thầy Thanh Tiêu, giọng của thầy sao nghe có gì là lạ, ngã bệnh ư” Cổ Hiểu Tùng có chút lo lắng, “Có phải cảm mạo hay không, giọng nói cũng muốn câm rồi.”

Thanh Tiêu nghe xong, thẹn thùng buồn bực trợn mắt nhìn Đoạn Đồng đang chuyên tâm nhìn chằm chằm vào websites, có chút lúng túng nói: “Có thể gần đây thức đêm hơi nhiều.”

“Thức đêm hả… Thầy Thanh Tiêu cũng chơi Quần Hiệp Online đúng không”

“Ừ, Thầy Cổ cũng chơi” Thanh Tiêu đưa điện thoại di động gần sát lỗ tai một chút, Đoạn Đồng thấy vậy thay anh kéo chăn lên một chút, nói: “Đắp kín chăn, nhiệt độ điều hòa hơi thấp.”

Lỗ tai Thanh Tiêu có chút đỏ, dùng chăn che hơn phân nửa khuôn mặt.

“Tôi… Tôi muốn hỏi Thầy Thanh Tiêu vài vấn đề.” Giọng của Cổ Hiểu Tùng dường như có chút chần chờ, dường như đang suy nghĩ cái gì đó, ấp a ấp úng, “Cái đó… Mấy loại hình thức PK [đồ sát] với hình thức chém giết trong Quần hiệp Online khác nhau ở chỗ nào… Tôi gần đây đột nhiên muốn chơi…” Dứt lời còn cười gượng hai tiếng, có vẻ chột dạ.

Thầy Cổ muốn chơi… Quần hiệp Online

Thanh Tiêu hồi tưởng: Trước kia anh thấy trên máy tính Thầy Cổ Hiểu Tùng toàn là biểu tượng chơi đánh bài, “Thầy Cổ ở nhất phục [tên sever]

“Nhị phục, trong game tên gọi Cổ Bách.” Bên Cổ Hiểu Tùng truyền đến âm thanh chiến đấu trong trò chơi Quần Hiệp Onine, rất là kích tình, cùng với âm thanh vũ khí va chạm vào nhau phát ra.

“Đàn anh, có thể cho em lên Quần Hiệp Onine một lát hay không?” Thanh Tiêu hỏi.

Mặc dù Đoạn Đồng đang nhìn websites, nhưng cùng lúc cũng nghe hết đối thoại của Thanh Tiêu và Cổ Hiểu Tùng.

Thanh Tiêu nhấn đăng nhập tài khoản, mới vừa đăng nhập trò chơi liền thấy hoa hồng bay đầy màn hình,màu đỏ phấn trắng thật là lãng mạn.

Chung quanh NPC tụ tập đầy tình nhân và các loại thổ lộ buồn nôn.

Thế giới Sờ sờ ly giấy: Tô muội tử anh yêu em >3< để cho chúng ta cùng một chỗ đi >3<

Thế giới Chính Huyền Nhật Lăng Không: Nam thần chúng ta cùng một chỗ đi >3<

Thế giới Hoa Bách Hợp Trên Núi Băng: →_→ Nam thần nhà cậu vừa mới vào game, kết hôn ít nhất phải level 35 *^O^*

Thế giới Tử Khí Đông Lai:O_o tại sao tôi lại cảm thấy đây là tam giác ngược luyến?

Thế giới Nhìn Bên Trái: Tử khí cậu chân tướng quá!

Thế giới Nhìn Bên Phải: Hệ thống thật có nhân tính mở rộng cho acc nam và nam cũng có thể kết hôn >3<, bạn gay chúng ta kết hôn ly hôn rồi kết hôn đi!

Thế giới Hoa Bách Hợp Trên Núi Băng: Trái Phải hai người các cậu không có tiết tháo!

Thế giới Chính Huyền Nhật Lăng Không: Không có tiết tháo +1

Thế giới Chính Huyền Nhật Lăng Không: Dù cho ngàn người công kích, hai người vẫn còn muốn kết hôn ly hôn rồi kết hôn nữa, tớ chỉ có thể nói với hai người bốn chữ: Xin mang tớ theo

Thế giới Nhìn Bên Trái: Vãi!

Thế giới Hoa Bách Hợp Trên Núi Băng: Xin mang theo +10086

Thanh Tiêu không rõ xảy ra chuyện gì, mở hoạt động mới nhất ra.

Hoạt động chính thức mở rộng đồng tính chính là chân ái, hệ thống Quần Hiệp Online mới thêm cho nam nam kết hôn.

Nhóm nghiên cứu Quần hiệp Online chính là ổ căn cứ của hủ đi… Bằng không sao lại mở cái hệ thống như vậy…

Thanh Tiêu xem xong liền cảm khái muôn vàn, thêm tên trong trò chơi của Cổ Hiểu Tùng, bắt tay dạy nhập môn, đang định tắt game, lại bị Đoạn Đồng cản trở.

Đoạn Đồng đăng nhập tài khoản game của bản thân.

“Anh, làm gì vậy?”

“Nhiệm vụ, kết hôn.”

Tác giả có lời muốn nói: Chánh văn đã xong, các loại liên quan với Tiền Đốc có thể phải ở phiên ngoại…. Còn phiên ngoại… xem ý trời đi

Có thể viết xong, đầu tiên cảm ơn Hoa Hạ @ Quỳnh Linh Tử đại đại và Hoan Lạc >3<

Chương 74

Posted on Updated on

, (Bảy mươi bốn) Tế cố nhân

“Bây giờ là ngày 27, Đồ Tô Lưu có chuyện gì” Những năm trước Đoạn Lục Khí đều là vào ngày ba mươi hỏi mượn xe Đoạn Đồng.

Đoạn Lục Khí mượn xe là vì Đồ Tô Lưu, ngày giỗ một vị cố nhân Đồ Tô Lưu ngay vào ngày ba mươi mốt tháng tám, ngày cuối cùng tháng tám.

“Năm nay Đồ Tô phải chuẩn bị luận văn thi nghiên cứu, cho nên phải tới sớm.” Đoạn Lục Khí không hiểu vì sao Đoạn Đồng lại đi quan tâm chuyện của Đồ Tô Lưu.

Anh của hắn từ trước đến nay đều không hề quan tâm đến đám bạn xấu mà hắn kết giao.

“Đồ Tô Lưu muốn thi nghiên cứu” Thanh Tiêu tán dương tiến vào.

“Ừm! Huynh đệ của em vậy mà là thiên tài máy tính đó nha!” Đoạn Lục Khí đắc ý gật đầu.

Nếu không phải mấy năm trước gia cảnh Đồ Tô Lưu sa sút mà nói có lẽ Đoạn Lục Khí là bằng hữu duy nhất “Cao phú suất”.

Đoạn Đồng tiện tay ném chìa khóa xe mới vừa để trên tủ giày cho Đoạn Lục Khí, đổi dép lê, không đóng cửa lại.

Ánh mắt của Đoạn Đồng nhìn Đoạn Lục Khí rất rõ ràng, ý tứ chính là chìa khoá cho em, lập tức rời đi, sau khi đi đừng quên đóng cửa.

Nhưng Đồ Tô đã nói muốn tới ăn chực… Nội tâm Đoạn Lục Khí giơ ngón tay.

Một tuần trước phòng Đồ Tô Lưu mướn đến kỳ liền dọn đi ở ké phòng Đoạn Lục Khí.

Mặc dù Đoạn Đồng chia cho Đoạn Lục Khí một khoản tiền, nhưng do Đoạn Lục Khí nâng cấp máy tính, thay đổi và bố trí lại vài món trong nhà nên còn thừa không có bao nhiêu, ăn cơm cũng thành vấn đề.

Đáng tiếc Đoạn Đồng vĩnh viễn cũng không hiểu bi thương của Đoạn Lục Khí, thế cho nên bày ra một bộ “Em đi, cứ đi đi, đừng quên đóng cửa.”

Sau khi Đóng cửa, mới có thể tuỳ thích.

Đoạn Đồng cởi cà vạt xuống.

“Lục khí không ở lại ăn cơm tối à” Thanh Tiêu từ phòng bếp đi ra, nói: “Kêu Đồ Tô Lưu luôn”

Anh Tiêu, anh mới đúng là anh ruột của em!

Đoạn Lục Khí nhanh chóng thu hồi một bước mới vừa bước ra, gọi điện thoại cho Đồ Tô đang chờ dưới lầu, “Huynh đệ, anh của anh mời chúng ta tới nhà anh ấy ăn cơm.” Hoàn toàn không để ý sắc mặt Đoạn Đồng thoáng trầm xuống.

Ngày 28 tháng 8. Trước nghĩa địa

Đồ Tô Lưu đặt đóa hoa bách hợp ở trước mộ.

Nữ tử trong tấm hình trên mộ nở nụ cười thật tươi đẹp, cho dù trên tấm ảnh chỉ có hai màu trắng đen.

Trong mộ chôn vị hôn thê của Cẩm Tạc Hoan, chú của Đồ Tô Lưu, trước khi họ kết hôn một ngày cả nhà nhảy lầu tự sát, về sau, Cẩm Tạc Hoan cũng không biết tung tích, tựa như bốc hơi khỏi thế gian.

“Kỳ thực, chú của em là người rất tốt.” Đồ Tô Lưu lúc nói lời này, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào bầu trời.

Mỗi lần vừa đến nơi này, Đồ Tô Lưu tất nhiên sẽ nhắc tới chú Cẩm Tạc Hoan mà ba hoa chích choè khen, Đoạn Lục Khí tự nhiên là tập mãi thành quen, ở bên cạnh Đồ Tô Lưu hồi tưởng lại năm tháng tốt đẹp trước kia, cố gắng làm người lắng nghe tốt nhất.

“Chú ấy và anh Thanh Tiêu khá giống nhau.” Dường như là nghĩ tới điều gì, Đồ Tô Lưu tự mình nở nụ cười, “Đều yêu cười đều dễ tính đều rất biết làm cơm.”

Anh Tiêu có thể là cong đấy… Mà Tạc Hoan thúc yêu là em gái mềm mại… Trong tâm Đoạn Lục Khí lặng lẽ phản bác Đồ Tô Lưu.

“Anh của anh và anh Thanh Tiêu có phải là một đôi thật hay không” Đồ Tô Lưu đột nhiên đặt câu hỏi, khiến Đoạn Lục Khí không kịp chuẩn bị.

“Anh, anh cũng không rõ lắm…” Lời bàn trong trò chơi không thể là thực, Đoạn Đồng cực kỳ tốt với Thanh Tiêu cũng chỉ vì bọn họ là đàn anh cùng đàn em, còn tại sao Đoạn Đồng và Thanh Tiêu ở trong phòng bếp rửa chén mà đầu hai người thì dán chặt vào nhau… Hẳn là góc quan sát của hắn bị lệch! Đoạn Lục Khí an ủi mình như vậy.

Đồ Tô Lưu không tin lời Đoạn Lục Khí nói, lườm hắn một cái, hừ lạnh nói: “Vẫn không coi em là huynh đệ, ngay cả lời nói thật cũng không nói!”

“Anh thật sự không rõ lắm!” Đoạn Lục Khí giơ bốn ngón tay, “Anh xin thề!”

Thấy Đoạn Lục Khí nghiêm túc như vậy, Đồ Tô Lưu nhíu mày, hỏi: “Vậy chúng ta soi mói phát tiết anh của anh đi”

“Việc này có thể!”

Chương 73

Posted on Updated on

, (Bảy mươi ba) Yêu thì mạnh dạn nói ra

Đoạn Lục Khí tự thấy mình tới không đúng lúc.

Xế chiều Đoạn Đồng đã đi đến công ty rồi, tới bây giờ vẫn chưa trở về.

Mở cửa cho Đoạn Lục Khí là Thanh Tiêu.

Đã sắp tới giờ cơm chiều, Thanh Tiêu đang nấu cơm trong phòng bếp, trên bàn phòng khách để laptop còn đang treo game Quần Hiệp Online.

Đoạn Lục Khí nhàm chán chờ, liền ngồi trước laptop, nói với vào hỏi Thanh Tiêu trong phòng bếp, “Anh Tiêu, em có thể dùng laptop của anh một lát không”

Phòng bếp cách phòng khách khá xa, âm điệu “Có thể” bình thường của Thanh Tiêu đương nhiên Đoạn Lục Khí không nghe thấy, thế nhưng Đoạn Lục Khí cho rằng trong vòng nửa phút Thanh Tiêu không có từ chối rõ ràng chắc là đã đồng ý với hắn.

Nhận được cho phép của chủ nhân Đoàn tiểu đệ liền chuẩn bị vào tài khoản Quần Hiệp Online của mình, ai ngờ lúc này, tài khoản trong game của Thanh Tiêu: Thư Vân Vong Xuyên nhận được một cái tin.

Nói chuyện riêng Người chơi Hoa Bách Hợp Trên Núi Băng nói với ngươi: Thầy, anh và bang chủ thật sự ở cùng một chỗ sao

Bang chủ là ai là Quy Thất Biến! Quy Thất Biến là ai là Đoạn Đồng! Đoạn Đồng là ai là anh hắn!

Sư phụ Hoa Bách Hợp Trên Núi Băng là ai là Thư Vân Vong Xuyên! Thư Vân Vong Xuyên là ai là Thanh Tiêu! Thanh Tiêu là ai là bạn thân Đoạn Đồng, đàn em của Đoạn Đồng!

Lực chú ý của Đoạn Lục Khí tập trung ở ba từ “Sư phụ” “Bang chủ” “Cùng một chỗ”. Sắp xếp xong logic đằng sau hai từ “Sư phụ” “Bang chủ”, ở trên cái từ “Cùng một chỗ” này bịch một cái não bỗng chết máy.

Sư phụ bang chủ cùng một chỗ… T_T Đó không phải là Thanh Tiêu Đoạn Đồng cùng một chỗ saoO_o Đó không phải là anh của hắn và đàn em bạn thân của anh ấy cùng một chỗ!

“Chuyện này… Nhất định là do cách mình mở không đúng.”

Đoạn Lục Khí tự an ủi mình, vừa định thu nhỏ cửa sổ trò chơi lại, liền thấy cái hoạt động người chơi đồng tính đưa đá ái mộ lúc trước trên kênh thế giới, vừa vặn có nhắc tới Quy Thất Biến và Thư Vân Vong Xuyên, lại nhắc tới chuyện Tiềm Long bang và Tàng Khí Các từ bang hội đối địch biến thành bang hội hữu nghị, các loại YY bọn họ là chân ái, thậm chí còn có người ồn ào soát lời nói hình thứ khắp kênh thế giới.

Thế giới Thật đúng là hồ đồ: Yêu liền mạnh dạn nói ra — Thuộc về bạn học Chính Huyền fan Vân Đại chân ái, cầu phân tích Quy Thất Biến X Thư Vân Vong Xuyên

Thế giới Đứa ngốc nhìn ta: Yêu liền mạnh dạn nói ra — Thuộc về bạn học Chính Huyền fan Vân Đại chân ái, cầu phân tích Quy Thất Biến X Thư Vân Vong Xuyên, ngoài ra hỏi ai là Lăng Không.

Thế giới Manh manh manh mãnh liệt manh: Yêu liền mạnh dạn nói ra — Thuộc về bạn học Chính Huyền fan Vân Đại chân ái, cầu phân tích Quy Thất Biến X Thư Vân Vong Xuyên, hỏi thêm: Hoa Bách Hợp Trên Núi Băng là Lăng Không ư

Thế giới Tiểu lâu Thính Vũ: Yêu liền mạnh dạn nói ra — Thuộc về bạn học Chính Huyền fan Vân Đại chân ái, cầu phân tích Quy Thất Biến X Thư Vân Vong Xuyên, hỏi thêm: Lần trước mua trang bị ở chỗ cậu, cậu nói là giá thấp nhất toàn server, sao tôi mua xong đi dạo sạp hàng xung quanh một chút, đều bán tiện nghi hơn so với của cậu

Thế giới Phượng rơi sườn núi: Yêu liền mạnh dạn nói ra — Thuộc về bạn học Chính Huyền fan Vân Đại chân ái, cầu phân tích Quy Thất Biến X Thư Vân Vong Xuyên, hỏi thêm: Quy Vân Đại có phải là Lăng Không hay không, có phải các người 3P hay không

Người chơi quá phóng túng, quá hung tàn rồi… Đây là muốn hỏi tình sử, hỏi gia sử kiêm soi mói ba người Chính Huyền Dư Huyền Hoa Bách Hợp làm ra chuyện thất đức nha!

Đoạn Lục Khí tay run, không cẩn thận tắt cửa sổ trò chơi, trước mắt liền sạch sẽ rất nhiều.

Chỉ có màu xanh hoa cỏ dưới ánh mặt trời trên màn hình desktop.

Lúc này, khóa cửa khẽ động, Đoạn Đồng từ bên ngoài mở cửa đi vào, mang theo phần tài liệu.

Thấy hắn, kỳ quái hỏi, “Tại sao lại đến đây”

Rõ ràng là anh em ruột, sao dùng chữ ‘lại’ nghe xa lánh như vậy, Đoạn Lục Khí cười gượng, “Em muốn hỏi mượn xe của anh, cũng chỉ dùng một ngày là ngày mai thôi.”

Chương 72

Posted on Updated on

, (Bảy mươi hai) Dùng người không nghi, nghi người không dùng

Chuyện của Tiền Đốc, Diệp Phong gợi ý Đoạn Đồng mạnh dạn đi làm.

Sau khi Đoạn Đồng đi, Tư Đồ Bân không hề chớp mắt nhìn cửa phòng đóng lại, không kiêng dè gì nói: “Kỳ thực, mỗi lần nhìn thấy Đoạn phó tổng giám đốc, anh luôn luôn có loại cảm giác như đang thấy Từ Bất Phàm…”

Đây cũng không phải là đố kỵ Đoạn Đồng được Diệp Phong sủng ái mà là chân thực cảm nhận như vậy.

Không phải nói Đoạn Đồng lớn lên giống Từ Bất Phàm, mà là nhiều khi phương thức xử sự, hành động, bộ dạng khi nổi giận, cũng giống hệt.

“Vì vậy, em càng mong đợi coi sau này anh ta sẽ thay đổi thành như thế nào.” Từ Bất Phàm năm đó cũng không có gia thế giàu có, cũng chỉ ở vị trí người dưới, sau cùng dốc sức làm ra một đế quốc thương nghiệp thuộc về mình.

Tư Đồ Bân vẻn vẹn chỉ gặp qua Từ Bất Phàm hai lần, lần đầu tiên là ở trên bầu trời đột nhiên rơi xuống một người đàn ông, ngã trên mặt đất, trở thành một đống thịt vụn, tình cảnh tương đối máu me. Người chết đó Tư Đồ Bân từng thấy ở trên báo tài chính và kinh tế, là thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn bị phá sản. Mấy phút sau, Tư Đồ Bân liền thấy Từ Bất Phàm từ trong tòa nhà cao ốc mà người bị té lầu chết kia chậm rãi đi ra, giống như là Tu La đi ra từ trong địa ngục, đến trước đống thịt nát thì dừng bước, ánh mắt lạnh lẽo, phảng phất như đang nhìn thi thể mèo hoang chó hoang, dường như là xác nhận người đã chết, Từ Bất Phàm gọi một cú điện thoại, không biết nói cái gì, không trung lần lượt rớt xuống một già một trẻ, sau đó, Tư Đồ Bân xem bản tin ngày hôm sau mới biết, một già một trẻ kia chính là vợ và con gái của thành viên hội đồng quản trị tập đoàn kia, hơn nữa cô con gái ngày mai sẽ phải kết hôn.

Lần thứ hai là tại Châu Âu, Từ Bất Phàm tới thăm hỏi tổng giám đốc tiền nhiệm.

Mà bây giờ Diệp Phong lại còn muốn bồi dưỡng một người tựa như Từ Bất Phàm, này quả nhiên là… “Việc này không phải là đang nói đùa!”

Phần lớn thời gian mặt Tư Đồ Bân đều là bình tĩnh tê liệt, chỉ có khi kích động, trên mặt mới có biểu tình dư thừa, so với bộ dáng lo lắng giống trung khuyển bây giờ, còn kém sau lưng mọc ra một cái đuôi nhỏ lắc tới lắc lui nữa.

Diệp Phong trêu chọc hắn là vì nhìn thấy bộ dáng này của hắn, bây giờ mục đích đã đạt được, dĩ nhiên là phát huy không ngừng, mới cởi ra bộ dạng phúc hắc cơ trí, xua tay nói: “Em nói giỡn thôi, dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người. Đoạn Đồng thật ra rất chính khí, thanh niên tốt có nguyên tắc có điểm mấu chốt cứng nhắc cấm dục, ai, không đúng, bây giờ là thanh niên tốt cứng nhắc túng dục rồi.”

Mà Từ Bất Phàm triệt triệt để để là người điên.

“Cứng nhắc… Túng dục… Thanh niên tốt” ←_← Đây là cái nhãn mác quỷ dị gì, còn có cái gì dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người, em đang mượn trí khôn của cổ nhân sao hay là tối hôm qua gối ôm mỹ nam hoạt hình cổ trang nói cho em nghe, Tư Đồ Bân lập tức phát tiết ra, thao thao bất tuyệt phát tiết.

“Chẳng lẽ anh không cảm thấy hôm nay khí tràng của Đoạn Đồng có cái gì không giống sao” Diệp Phong ý đồ xấu hỏi.

… Không có cảm giác… Tư Đồ Bân lắc đầu, bị Diệp Phong quăng cho ánh mắt rõ như ban ngày.

“Bảo anh mỗi ngày xem văn đam mỹ nhưng anh vẫn không nghe em, nhìn xem, bây giờ dốt đặc cán mai rồi!” Diệp Phong thà chết cũng sẽ không nói cho Tư Đồ Bân vừa rồi cô thấy phía sau cổ Đoạn Đồng có một loạt dấu răng chỉnh tề.

Mặc dù hơi nhạt, nhưng vẫn bị Diệp Phong nhạy bén liếc một cái đã chú ý tới.

Đây tuyệt đối là dấu ấn trần trụi lõa lồ của tình yêu nha! Đoạn Đồng tiểu công thật cầm thú, răng Thanh Tiêu tiểu thụ thật tốt!

Đoạn Đồng đương nhiên không biết giờ phút này nội tâm Diệp Phong đang ở trong phòng làm việc có cỡ nào cần được hài hòa, giờ phút này, trong tay là một phần tài liệu đủ để quyết định chìm nổi của Tiền Đốc.

Hắn đứng ở cửa ra vào DK, ngửa đầu nhìn sắc trời đang mờ dần.

Rất nhiều chuyện, bây giờ mới bắt đầu.

Tác giả có lời muốn nói: Nếu như tôi nói văn đến lúc này có thể kết thúc, không biết có bị ném gạch? Kỳ thực tôi nói đùa…